|
"Vì đối với Thiên
Chúa
mọi sự đều có thể
được".(Mc 10,27)
Thiếu nhi chúng con yêu quí,
Chúng ta vừa nghe một bài Tin Mừng thật hay do Thánh Marcô thuật lại.
Theo câu chuyện thì chúng con thấy người thanh niên giầu có này là người
thế nào? Anh ta có phải là người tốt không chúng con?
-
Dạ thưa cha...tốt.
-
Đúng, con trả lời rất đúng. Đây chúng con hãy nghe lại cuộc nói chuyện
giữa anh và Chúa Giêsu: "Hôm ấy, Ðức
Giêsu vừa lên đường, thì có một người chạy đến, quỳ xuống trước mặt
Người và hỏi: "Thưa Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sự sống đời
đời làm gia nghiệp?" 18 Ðức Giêsu đáp: "Sao anh nói tôi là
nhân lành? Không có ai nhân lành cả, trừ một mình Thiên Chúa. 19
Hẳn anh biết các điều răn: Chớ giết người, chớ ngoại tình, chớ trộm cắp,
chớ làm chứng gian, chớ làm hại ai, hãy thờ kính cha mẹ". Anh ta nói:
"Thưa Thầy, tất cả những điều đó, tôi đã tuân giữ từ thuở nhỏ".(Mc
10,17-20)
Quá tốt phải không chúng con!
Cha thấy ở đời khó có người giữ được như vậy nhất là ngày hôm nay.
Chính vì thế mà sau khi nghe anh ta trả lời chúng con thấy chính Chúa
Giêsu cũng phải nể phục:
"Ðức Giêsu đưa mắt
nhìn anh ta và đem lòng yêu mến"(Mc 10,21).
Thế nhưng câu chuyện có được diễn tiến theo chiều hướng tốt đẹp mãi như
thế hay không thì Tin Mừng cho chúng ta biết là không. Lý do tại sao thì
Chúa cho chúng ta biết: "Anh chỉ
thiếu có một điều, là hãy đi
bán những gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên
trời. Rồi hãy đến theo tôi"( Mc 10,21)Và kết quả như thế nào
chúng con?."Anh ta sa sầm nét mặt vì lời đó, và
buồn rầu bỏ đi,
vì anh ta có
nhiều của cải."(Mc 10,22). Thế là kết thúc một câu chuyện
ban đầu thật đẹp nhưng cuối cùng thì thật buồn. Buồn cho cả Chúa và buồn
cả cho người thanh niên. Lý do vì anh ta đã không dám sống chia sẻ như
Chúa mời gọi anh.
Cha kể cho chúng con câu chuyện này. Một bác nông dân người Anh nọ có
dịp nghe John Wesley giảng. John Wesley là một nhà giảng thuyết nổi
tiếng: hôm ấy ông giảng về việc sử dụng tiền của.
Wesley bắt đầu
bài giảng bằng tư tưởng: Phải ra công tích luỹ tối đa, phải dùng hết khả
năng tìm cách làm giàu. Bác nông dân gật gù bảo người bạn ngồi bên cạnh:
-
Đúng lắm!
Rồi Wesley triển khai điểm
thứ hai:
Phải tiết kiệm tối đa. Ông lên án thói phung phí tiêu xài quá đáng.
Bác nông dân xuýt xoa:
-
Bài giảng thật tuyệt vời! Cám ơn Chúa, mình vẫn sống tiết kiệm như vậy.
Cuối cùng, nhà giảng thuyết đi tới điểm
thứ ba:
Phải chia sẻ tối đa. Hãy coi hoàn cảnh thiếu thốn của người chung quanh
là thuộc trách nhiệm của mình.
Nghe đến đây, bác nông dân lắc đầu rồi bỏ nhà thờ đi ra…
Tiền bạc nguy hiểm vậy đó chúng con.
Nó
nguy hiểm vì nó có sức huỷ hoại cả những ước muốn tốt đẹp nơi một con
người.
Thánh Antonio, là giám mục của vùng Firenze nước Ý vào khoảng thế kỷ thứ
15, có kể lại một câu chuyện mà ngài đã tận mắt chứng kiến trong đời mục
vụ tông đồ của ngài:
Một hôm, đang đi trên đường thì Thiên Chúa cho ngài thấy có một vị thiên
thần cứ bay lượn bên trên một ngôi nhà nghèo nàn lụp xụp. Ngài ghé vào
hỏi thăm cha sở vùng ấy thì được biết gia đình này tuy rất nghèo nhưng
lại rất đạo đức và tốt bụng, luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người. Thánh
Antonio động lòng thương, hiểu ra ý Chúa muốn soi sáng cho mình, ngài
bèn trích quỹ từ thiện, kín đáo trợ cấp hàng tháng một số tiền vừa đủ để
gia đình này có vốn liếng mà chí thú làm ăn cho đỡ nghèo khổ.
Bẵng đi một thời gian, ngài lại có việc đi qua vùng ấy. Ngài chợt giật
mình trông thấy một tên quỉ xấu xa đang bay lượn trên mái một ngôi nhà
khang trang đẹp đẽ nhất vùng. Ngài lại ghé vào cha sở để hỏi thăm, thì
hóa ra đó chính là ngôi nhà của gia đình mà ngài đã từng trợ cấp lâu
nay. Ngài biết họ đã cố gắng ăn nên làm ra, nhưng dần dần, vì tham lam,
họ đã học đòi những thủ đoạn mánh khóe bất lương để làm giàu nhanh
chóng, đời sống họ hoàn toàn vô đạo đức, trở nên ích kỷ và độc ác, khinh
bỉ xua đuổi những người nghèo khổ láng giềng ngày xưa. Hiện tại họ lại
còn thói ăn chơi trụy lạc.
Thánh nhân đau lòng quyết định cắt đứt nguồn trợ cấp, mong cho họ sớm
hiểu ra mà sám hối quay về đường ngay nẻo chính.
Quả thật, của cải vật chất xa hoa dễ làm cho con người ra hư đốn xa
đường lối của Thiên Chúa.
Và
đây là câu chuyện khác:
Một người giàu có thường đến xưng tội với thánh Philiphê Neri, nhưng
không thấy tiến bộ trên đường thiêng liêng nên ông đã chán nản thất vọng
đến nỗi bỏ luôn việc xưng tội. Thánh nhân tìm đến nhà ông, sau một lúc
chuyện trò thân mật, ngài nhìn lên cây thánh giá treo trên tường và cân
nhắc độ cao của thánh giá, rồi đề nghị với người giàu có rằng:
-
Ông thử đưa tay với thánh giá xem có tới không?
Người đàn ông cao lớn vươn cánh tay dài của mình ra, nhưng không thể nào
chạm tới được thánh giá. Bấy giờ thánh nhân mới dùng hết sức đẩy cái tủ
đựng tiền của người giàu có đến bên cạnh ông rồi ngài bảo ông hãy đứng
lên cái tủ ấy để với tới thánh giá.
Quả thật ông đã sờ được Chúa Giêsu trên thập giá.
Lúc đó thánh nhân mới nói:
-
Để có thể chạm được Chúa Giêsu, để tiến bộ trên đường thiêng liêng,
chúng ta cần phải ở
"đứng trên tiền bạc"
Làm sao để có thể đứng trên tiền bác chúng con?
-
Khi Steve Jobs
thấy nhiều người trong công ty Apple của ông vì tranh giành quyền lợi mà
sinh ra bất hoà với nhau, ông đã nghiêm chỉnh đưa ra một quyết định cho
cuộc đời của mình: "Tôi thề sẽ tránh sống xa hoa và tôi thề không để
tiền bạc hủy hoại cuộc đời tôi." Và ông đã giữ được điều đó cho tới khi
ông qua đời.
-
Năm 1830 khi thánh Gioan Vianey sửa lại nhà thờ xứ Ars, có một bà già
đem đến cho ngài một đồng bạc, một loại tiền thời bấu giờ để dâng cúng
vào việc tu bổ thánh đường. Thấy bà già quá nghèo nàn và vất vả, thánh
Gioan không dám nhận, nên đã nói với bà rằng:
-
Cha cám ơn lòng tốt của bà, và Chúa cũng đã nhìn thấy lòng rộng rãi và
sốt sắng của bà rồi; nhưng vì bà quá vất vả và thiếu thốn, nên bà hãy
giữ lấy đồng bạc, để tiêu xài những thứ cần thiết.
Lúc ấy bà già đã thưa lại cách khiêm tốn rằng:
-
Thưa cha, nếu Chúa cho con có của, con sẽ dâng cúng cho Chúa nhiều hơn,
nhưng vì con nghèo, nên con dâng cúng cho Chúa ít, nhưng với cả tấm lòng
yêu mến của con. Vậy xin cha hãy nhận lấy đồng bạc của con. Với đồng bạc
này, nếu cha không mua được cái gì cao quí, thì xin cha hãy mua một viên
gạch lát trong nhà thờ, để mỗi khi Chúa Giêsu ngự trong nhà tạm nhìn ra
trông thấy viên gạch ấy, Chúa sẽ nhớ tới con.
Đẹp quá phải không chúng con? Cha chúc chúng con có được những hành
động đẹp như thế. |